Tôi Đã Mua Một Gói Bảo Hiểm Nhân Thọ Từ Đó

Tôi đã mua một gói bảo hiểm nhân thọ từ đó

Ở độ tuổi 34, tôi đã quá quen với việc thấy đồng nghiệp và bạn bè tham gia bảo hiểm nhân thọ cho bản thân và con cái họ. Nhưng trước đây, tôi chưa từng mảy may để ý, cho đến ngày chứng kiến chuyện mà người hàng xóm vừa trải qua.

Tôi đã kết hôn và có 1 bé trai 6 tuổi. Tôi làm ở một thẩm mỹ viện, còn chồng thì làm kinh doanh tự do. Cuộc sống nói chung cũng có đồng ra đồng vào nếu không gọi là dư giả.

Đầu năm 2016, vợ chồng tôi mua căn nhà ở quận 9 - TPHCM. Đây là khu dân cư đông đúc, kế bên nhà tôi là nhà của một cặp vợ chồng khác. Anh chị ấy đã ngoài 40 tuổi, có đến 3 đứa con, thế mà đứa con đầu mới chỉ có 8 tuổi. Gia cảnh có vẻ không được tốt lắm, kinh tế khó khăn nên thường xuyên cãi cọ. Từ nhà tôi có thể nghe được tiếng cãi nhau văng vẳng của nhà họ.

Chị hàng xóm (tức là người vợ) là một người không có học thức, chị làm nghề nhập sỉ rau ngoài chợ cho người ta để trụ cột kinh tế gia đình. Anh chồng thì chuyên chạy xe ba gác với phụ người ta bốc vác. Chị vợ tốt tính, hiền lành, hay biếu nhà tôi rau nên mấy hôm rảnh, tôi cũng qua nhà bên đó để chơi với biếu ít trái cây. Nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm đó là chiều thứ 7, tôi không đi làm nên có ghé nhà chị để đặt mua rau thì nghe cãi nhau ầm ĩ. Anh chồng thì đập vỡ hết mấy cái bát và mấy thứ đồ linh tinh. Mấy đứa con nhỏ khóc lớn, thấy mà thương.

Thấy thế tôi cũng không vào mà đi về luôn. Tối chị mang rau qua cho nhà tôi, kể ra mới biết chị lén mua bảo hiểm nhân thọ cho bản thân, không cho chồng biết mà chồng phát hiện ra nên mới xảy ra ầm ĩ như vậy. Em gái chị vợ bán bảo hiểm nhân thọ, có thuyết phục chị mua bảo hiểm để bảo vệ bản thân, lỡ may có chuyện gì thì còn có tiền bảo hiểm mà lo cho 3 đứa con. Chị vợ biết anh chồng sẽ không đồng ý, vì tiền cả nhà bây giờ chỉ đủ dồn cho 3 đứa con, ăn uống chi tiết cũng phải dè dặt, giờ lại đổ tiền vào bảo hiểm không biết khi nào mới lấy lại được. Nghe đâu cái hợp đồng bảo hiểm đó cũng cả chục triệu/năm.

Tôi hỏi chị thế giờ chị không thể đóng bảo hiểm nữa hả, chị cười trừ “Đóng chứ em, tiền chị làm chị tích góp chị đóng, ổng không cho chị đóng nhưng cũng đâu cấm được chị, chị cũng phải lo cho con chị chứ. Chẳng qua chuyện tiền bạc hơi khó khăn thôi”. Tôi cũng không hỏi sâu nhưng chị vợ vẫn nói rằng, thật ra mấy người họ hàng cứ bảo chị đã không hiểu biết còn đi mua bảo hiểm làm gì, mình không hiểu gì về bảo hiểm thì người ta lừa cho còn không biết. Mà chị bỏ ngoài tai hết, dù gì chị cũng mua bảo hiểm qua em gái chị, chị cũng đọc thông tin trên báo và trên mạng, chị hiểu tại sao gia đình chị lại rất cần bảo hiểm này.

Chị tâm sự, bố mấy đứa nhỏ thì sức khoẻ cũng ổn, nhưng thấy công việc lênh đênh lắm, bữa đực bữa cái như vậy thì lỡ chị nằm xuống, không biết mấy đứa nhỏ như thế nào. Chị đi làm cả ngày, bôn ba ngoài chợ nên cũng không biết khi nào xuống sức, chị sợ một ngày chị làm sao thì con chị không có cơm ăn áo mặc. Mượn tiền thì cũng phải trả, gửi tiết kiệm thì lãi cũng chẳng đáng là bao, với sức kiếm tiền của chị thì số tiền dư đó có để ngân hàng cả chục năm cũng chẳng đủ cho cả 3 đứa nhỏ. Đến 15 năm sau mà chị may mắn vẫn khoẻ mạnh và sống tốt, thì coi như cũng có số tiền tiết kiệm cho mấy đứa ăn học hay lập nghiệp gì đấy. Thế nên chị nghe lời khuyên của em gái, gắng tiết kiệm để mua bảo hiểm… Tôi chỉ biết ngồi nghe, khâm phục chị này thật, đúng là chị nghèo nhưng chị khi nào cũng đặt con cái lên hàng đầu. Nhìn chị chân chất và có vẻ hơi quê mùa, nhưng chị lại rành về bảo hiểm nhân thọ hơn cả tôi – một loại bảo hiểm mà xã hội hiện đại này ai ai cũng rất cần có.

Bẵng một thời gian chúng tôi vẫn qua lại với hàng xóm như thường, thì một hôm đi làm về, đó là chiều thứ 7 khoảng tháng 5 năm 2020, tôi thấy nhà chị rất đông người ra vào, tôi qua nhà hỏi thăm chuyện gì thì mới biết tin chị bỏ rau ngoài chợ và ngất xỉu, người ta đưa đi cấp cứu mới phát hiện chị bị ung thư dạ dày. Căn bệnh hiểm nghèo này đã xảy đến với chị và cũng đã là giai đoạn 3, rất khó cứu chữa. Cả nhà chị bất lực và xung quanh mọi người đều rất thương tâm, lo cho chị vì còn 3 đứa con nhỏ không biết làm sao. Nhà cũng không dư giả để kiếm 1 số tiền lớn mà chữa bệnh.

Chắc khoảng 1 tuần sau đó, tôi có qua thăm chị thì thấy chị khoẻ hơn, tôi ngỏ ý cho chị mượn 1 1 số tiền để trang trải, nhưng chị từ chối. Hoá ra chị cũng đã sắp xếp ổn thoả, chị nhắc lại với tôi chuyện mua bảo hiểm nhân thọ hồi trước, chị vẫn đóng đều đến bây giờ. Chị đang nhờ em gái chị làm hồ sơ để người ta trợ cấp khi chị mắc bệnh hiểm nghèo, nghe đâu bảo hiểm sẽ chi trả hết tiền nằm viện, thuốc men. Nghe vậy tôi cũng mừng giùm chị phần nào.

Chị nằm viện thường xuyên, tôi chẳng mấy khi gặp chị vợ ở nhà nữa. Lâu lâu có thời gian, vợ chồng tôi vào viện thăm chị một lần. Chị chống chọi với bệnh tật cũng không được lâu, chị vừa mất tháng 2/2021 vừa qua, để lại 3 đứa con thơ, đứa con lớn cũng vừa tròn 13 tuổi, đứa út tròn 7 tuổi. Người chồng thẫn thờ, chị mất không lâu thì người em gái đã cầm đến 1 khoản tiền (hơn 700 triệu đồng) đưa cho anh rể, chị gái đã uỷ quyền cho cô là người thừa hưởng hợp đồng bảo hiểm, sau đó cô sẽ đưa lại cho chồng chị để chăm lo cho con cái đến lúc các con trưởng thành. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ta rơi nước mắt, có lẽ anh ta thấy tội lỗi vì trước đây đã la mắng chị vợ thậm tệ chỉ vì chị lén mua bảo hiểm cho bản thân.

Từ ngày chị mất, tôi cũng ít qua nhà chị, lâu lâu có ghé mua cho tụi nhỏ một ít trái cây và thấy cuộc sống của mấy đứa nhỏ cũng dần ổn định từng ngày khi tập quen với cuộc sống thiếu vắng mẹ. Anh chồng cũng thay đổi hẳn khi dùng số tiền đó và nhờ em gái mua cho con út một hợp đồng bảo hiểm đến khi bé vào đại học. Thấy vậy tôi nghĩ chị vợ cũng đã an lòng hơn.

Sau khi chứng kiến câu chuyện này, tôi và chồng cũng ngay lập tức mua cho mỗi người một hợp đồng bảo hiểm. Tuy gia đình chúng tôi không quá khó khăn trong kinh tế, nhưng nếu như một ngày bệnh tật hiểm nghèo ập đến, hẳn việc xoay sở hàng trăm triệu để chữa trị cũng không hề dễ dàng. Tôi cũng như chị, sợ làm phiền đến con cái và sợ con cái vì mình mà chịu khổ. Tất nhiên chúng tôi không mong mình bị bệnh, nhưng hợp đồng bảo hiểm này chắc chắc là sẽ 1 sự chuẩn bị chu đáo để bảo vệ gia đình tôi ở khía cạnh nào đó.

Có lẽ, tôi từng nghĩ mua bảo hiểm rất phí, tôi thấy tiếc tiền vì nó không sinh lãi nhiều như gửi tiền ngân hàng. Nhưng khi tôi hiểu ra, mua bảo hiểm là mua sự bảo vệ, thì tôi thấy nó xứng đáng và tôi sẵn sàng chi trả như một điều dĩ nhiên…

Hãy chia sẻ lại cho bạn bè tham khảo và bình luận bài viết bên dưới nhé!!!
 
Last edited by a moderator: